Một buổi diễn không quên

Tháng 5 năm 1962, Đoàn văn công Nghệ An đang tập huấn nghệ thuật tại khu văn công Cầu giấy- Hà Nội. Một hôm, có vị đại diễn văn phòng TƯ đến yêu cầu Đoàn chuẩn bị cho một buổi biểu diễn đặc biệt. Thế là không khí tập luyện vở Cô gái sông Lam diễn ra rất sôi nổi và khẩn trương... Vài hôm sau, Đoàn được lệnh đi biểu diễn. Khi chiếc xe ô tô chở anh chị em vào thẳng Phủ Chủ Tịch, ai nấy đều hồi hộp và linh cảm chắc sẽ biểu diễn cho Bác hoặc một vị thượng khách nào đó. Đúng như dự cảm của mọi người, lúc hoá trang xong, trước giờ biểu diễn độ mươi phút, một đồng chí cán bộ văn phòng TƯ vào thông báo : Hôm nay Đoàn sẽ biểu diễn cho Bác Hồ xem ! Ôi ! Thật vô cùng vinh hạnh !
Ai nấy đều reo lên vì sung sướng... Ngay lúc đó, từ cửa nách sân khấu, Bác đi thẳng vào, hai tay vẩy vẩy: - Bác chào các cháu ! Nghe tiếng Bác quá đột ngột, mọi người đều ngơ ngác không tin vào mắt mình nữa, tất cả reo lên: Bác Hồ, Bác Hồ! Rồi ào tới quanh
Người, Bác âu yếm ân cần hỏi han từng người... Đến lượt nghệ sĩ Quang Nghĩa thưa với Bác rằng quê cháu ở Nghi Lộc ạ !. Bác tếu ngay: - Nơi con mèo thì gọi là con méo phải không? Ai nấy đều tức cười bởi giọng điệu hài hước của Bác. Vừa lúc đó, chợt thấy đoàn khách Liên Xô bước vào hội trường, Bác trở lại trạng thái điềm đạm ôn tồn :
- Bác nói vui vậy thôi, bây giờ các cháu hãy vào chuẩn bị biểu diễn. Hôm nay cùng xem với Bác còn có một số đồng chí TW và đoàn khách Liên Xô, các cháu cố gắng diễn cho tốt ! Nói xong Bác bước xuống hàng ghế đầu trò chuyện với khách bằng tiếng Nga...Khi sân khấu mở màn, Bác ngồi xem rất chăm chú . Đến lớp kịch: Cô Nghệ (nữ đảng viên cộng sản trung kiên) gặp cô Hà (con ông lái đò-cảm tình đảng), hai người tâm sự:
- Chị Nghệ ! May mà chị thoát được, không thì chúng nó giết mất chị rồi !
- Giết thế nào được ! chị em mình phải sống chứ ! Sống cho đến ngày nước mình độc lập, dân mình tự do, hai chị em mình còn đi học, còn...- Còn hát ví với nhau nữa chứ ! (hát luôn) :- Ơ... Ai biết nước sông Lam răng là trong là đục

Thì biết sống cuộc đời răng là nhục là vinh
Thuyền em lên thác xuống ghềnh
Nước non là nghĩa là tình ai ơi
- Ơ Muối ba năm muối đang còn mặn
Gừng chín tháng gừng hãy còn cay
Đôi ta tình nặng ngại dày
Dẫu xa nhau đi chăng nữa thì ba vạn sáu ngàn ngày cũng nỏ xa.
Lúc ấy liếc nhìn xuống, chúng tôi thấy Bác rút khăn mùi xoa thấm những giọt nước mắt xúc động, bởi câu hát đò đưa đã gợi nhớ về quê hương một thời thơ trẻ...
Xem xong vở, Bác bước lên sân khấu tặng hoa các nghệ sĩ và khen ngợi:
- Các cháu diễn rất tốt ! Ai là tác giả kịch bản ?
- Dạ thưa Bác, cháu ạ ! - Anh Trung Phong trả lời.
Thế là Bác rút luôn Huy hiệu của Người gắn lên ngực cho tác giả. Anh Trung Phong cảm động đến rơi nước mắt ... Gắn xong Huy hiệu,
Bác hỏi chú cán bộ văn phòng:
- Có quà gì cho các cháu văn công hở chú?
- Dạ thưa Bác, có bánh kẹo ạ !
- Vậy thì chú mang ra mời các cháu ăn đi !
Khi chú văn phòng mang kẹo ra mời, vì xúc động nên chẳng ai vội ăn cả. Thấy vậy Bác bảo:
- Nếu các cháu chưa ăn ở đây thì gói mang về ăn sau vậy ! Thế rồi Bác bảo chú văn phòng gói lại trao cho Đoàn. Xong Bác hỏi:
- Bây giờ các cháu có thích chụp ảnh chung với Bác không nào ?
Tất cả đồng thanh: Có ạ, có ạ !
- Vậy thì thế này, người Bác cao to, nếu đứng thì che khuất mất các cháu. Bác sẽ ngồi xuống, các cháu đứng vây quanh ta cùng chụp nhé ?
Chụp xong ảnh, Bác chia tay mọi người, nhưng chẳng ai chịu rời Bác. Thấy thế, Bác nói ngay: Các cháu hãy nghe lời Bác: Đàng sau...quay !
Tất cả chúng tôi quay người, nhưng mặt vẫn cứ hướng theo bóng Bác khuất dần, khuất dần...
Thanh Lưu.
 Post by: Văn Phú

 TIN CÙNG CHUYÊN MỤC

Vấn đề sử dụng phương ngữ trên sân khấu kịch hát Nghệ Tĩnh: Cần hạn chế hay phát huy?

Dân ca Ví Giặm là tài sản tinh thần mang đậm bản sắc địa phương của vùng Nghệ Tĩnh, việc kế thừa và phát huy vốn cổ quý báu đó được đặt ra như một tất yếu của lịch sử và là bổn phận thiêng liêng của thế hệ hôm nay đối với di sản văn hóa của dân tộc. Sự tồn tại của Sân khấu Kịch hát Nghệ Tĩnh hơn 60 năm qua chứng tỏ rằng Ví Giặm không chỉ được bảo tồn bằng con đường ca hát thuần túy mà còn phát triển mạnh mẽ theo hướng sân khấu hóa trở thành bộ môn nghệ thuật có giá trị cho nền sân khấu Việt Nam. Bên cạnh việc sáng tạo để thích nghi với xu thế phát triển chung của thời đại thì việc lưu giữ, bảo tồn những giá trị riêng biệt của xứ Nghệ là hết sức cần thiết. Một trong những yếu tố làm nên giá trị riêng đó chính là phương ngữ.

Sông Lam – Nơi khởi nguồn một nền văn hóa.

Không phải ngẫu nhiên mà hình ảnh dòng sông Lam lại trở thành biểu tượng đi sâu vào tiềm thức của mỗi người dân xứ Nghệ, trở thành kỷ niệm tuổi thơ dạt dào tuôn chảy trong tim mỗi người.

Đi tìm không gian mới cho Ví Giặm

Dân ca Ví Giặm Nghệ Tĩnh mang đậm bản sắc văn hóa xứ Nghệ, góp phần không nhỏ vào việc lưu giữ các giá trị văn hóa cổ xưa của vùng Nghệ Tĩnh, chiếm vị trí quan trọng trong đời sống tinh thần của người dân nơi đây.

Nguyễn Trung Phong và anh nông dân viết kịch

Nói đến ông - Nguyễn Trung Phong là những người quan tâm văn hóa, văn nghệ Nghệ An đều không quên nhắc đến vở chèo nổi tiếng Cô gái Sông Lam và làn điệu Giận thương cả nước biết đến và nhầm tưởng là dân ca cổ. Tuy nhiên, ít ai biết rằng, tác giả biên kịch Nguyễn Trung Phong chỉ là anh nông dân làm văn hóa rồi trưởng thành mà không qua một trường lớp sáng tác nào.

55 NĂM NHÌN LẠI MỘT VỞ DIỄN

Ngày 5-8-1964, Đế quốc Mỹ hung hăng dùng không quân đánh phá miền Bắc nước ta. Vinh là một trong những trọng điểm đã diễn ra các trận đánh ác liệt. Những “thần sấm”, “con ma”, biểu tượng sức mạnh của không lực Hoa Kỳ đã bị quân dân thành phố đỏ bắn rơi tan tác ngay từ trận đầu.

HÁT DÂN CA CHO BÁC HỒ NGHE

Mùa đông năm 1965, hai đoàn Văn công Nghệ An & Hà Tĩnh ra Hà Nội dự liên hoan Ca Múa Nhạc chống Mỹ cứu nước “Tiếng hát át tiếng bom”. Nhân dịp này, văn phòng Phủ Chủ Tịch mời một số diễn viên hai đoàn tới thăm Bác & hát cho Bác nghe những giai điệu quê hương.