Hồ Chủ tịch qua lời kể của nữ văn công xứ Nghệ

“Đúng 7h tối, có tiếng còi ô tô, “Bác đến”, một thành viên kêu lạc cả giọng. Cả đoàn như nín thở sau cánh gà nhìn dồn vào cửa hội trường.

“Đúng 7h tối, có tiếng còi ô tô, “Bác đến”, một thành viên kêu lạc cả giọng. Cả đoàn như nín thở sau cánh gà nhìn dồn vào cửa hội trường. Thật bất ngờ”, bà cụ Vinh, nữ văn công Nghệ An năm xưa nhớ lại. Trong hai lần Hồ Chủ tịch về thăm quê (năm 1957 và 1961), có một người phụ nữ đã hát dân ca Nghệ Tĩnh cho Người nghe. Sau đó cô được ra tận Phủ Chủ tịch để cất lên những lời ca ngọt ngào xứ Nghệ. Gần 48 năm qua kể từ lần cuối được gặp Chủ tịch Hồ Chí Minh, bà Nguyễn Thị Lệ Vinh nguyên là cán bộ nhà văn hóa Trung tâm thành phố Huế (sau giải phòng), ngày nay vẫn nhớ như in những kỷ niệm về Bác. Bà Vinh quê ở Thanh Hóa, trước kia làm trong Đoàn Văn công Nghệ An, cho biết, trong những ngày tháng công tác đã qua, bà rất vinh dự được gặp Hồ Chủ tịch 3 lần, mà 2 lần lại đúng vào lúc Người về thăm quê ở Nghệ An. Bà xúc động: “Đó là những giờ
phút hạnh phúc nhất của đời tôi, để lại trong tâm hồn tôi những ấn tượng không thể phải nhòa đối với vị cha già dân tộc.” Người phụ nữ 79 tuổi nhớ lại, cuối hè năm 1957, tin Hồ Chủ tịch về thăm quê lần đầu tiên sau bao nhiêu năm bôn ba tìm đường cứu nước đã tạo nên niềm vui to lớn trong lòng nhân dân xứ Nghệ. Mọi người tập trung tại sân vận động thành Vinh để chào đón và nghe cụ Hồ nói chuyện. Giữa cái nắng gay gắt của mùa hè, cả biển người im phăng phắc, tất cả đang hướng về phía Người, lắng nghe lời dạy: “Cán bộ phải chí công vô tư, phải đặt lợi ích của Nhân dân, của tập thể lên trên lợi ích cá nhân, phải đoàn kết, gương mẫu…” “Đang nói, Người bỗng xin phép cởi áo ngoài cho mát. Tất cả mọi người đều rộ lên cười thoải mái. Thật tự nhiên, cởi mở, thân mật như cha nói với con”, bà cụ trầm ngâm nhớ lại. Ngày hôm sau, Hồ Chủ tịch về thăm quê ở Kim Liên. Khi trở về thành Vinh, Người đi xe mui trần, nhân dân lại được dịp chiêm ngưỡng vị lãnh tụ cách mạng. “May mắn làm sao, lúc đó tôi đang bế cháu nhỏ đứng gần xe Người. Cụ mặc quần áo kaki giản dị, mái tóc trắng bạc, nước da hồng hào, đứng thẳng dậy giơ tay chào đồng bào, mắt sáng long lanh và hiền từ. Mọi người nhìn Người hoan hô không ngớt”, bà Vinh kể lại./.

 TIN CÙNG CHUYÊN MỤC

Vấn đề sử dụng phương ngữ trên sân khấu kịch hát Nghệ Tĩnh: Cần hạn chế hay phát huy?

Dân ca Ví Giặm là tài sản tinh thần mang đậm bản sắc địa phương của vùng Nghệ Tĩnh, việc kế thừa và phát huy vốn cổ quý báu đó được đặt ra như một tất yếu của lịch sử và là bổn phận thiêng liêng của thế hệ hôm nay đối với di sản văn hóa của dân tộc. Sự tồn tại của Sân khấu Kịch hát Nghệ Tĩnh hơn 60 năm qua chứng tỏ rằng Ví Giặm không chỉ được bảo tồn bằng con đường ca hát thuần túy mà còn phát triển mạnh mẽ theo hướng sân khấu hóa trở thành bộ môn nghệ thuật có giá trị cho nền sân khấu Việt Nam. Bên cạnh việc sáng tạo để thích nghi với xu thế phát triển chung của thời đại thì việc lưu giữ, bảo tồn những giá trị riêng biệt của xứ Nghệ là hết sức cần thiết. Một trong những yếu tố làm nên giá trị riêng đó chính là phương ngữ.

Sông Lam – Nơi khởi nguồn một nền văn hóa.

Không phải ngẫu nhiên mà hình ảnh dòng sông Lam lại trở thành biểu tượng đi sâu vào tiềm thức của mỗi người dân xứ Nghệ, trở thành kỷ niệm tuổi thơ dạt dào tuôn chảy trong tim mỗi người.

Đi tìm không gian mới cho Ví Giặm

Dân ca Ví Giặm Nghệ Tĩnh mang đậm bản sắc văn hóa xứ Nghệ, góp phần không nhỏ vào việc lưu giữ các giá trị văn hóa cổ xưa của vùng Nghệ Tĩnh, chiếm vị trí quan trọng trong đời sống tinh thần của người dân nơi đây.

Nguyễn Trung Phong và anh nông dân viết kịch

Nói đến ông - Nguyễn Trung Phong là những người quan tâm văn hóa, văn nghệ Nghệ An đều không quên nhắc đến vở chèo nổi tiếng Cô gái Sông Lam và làn điệu Giận thương cả nước biết đến và nhầm tưởng là dân ca cổ. Tuy nhiên, ít ai biết rằng, tác giả biên kịch Nguyễn Trung Phong chỉ là anh nông dân làm văn hóa rồi trưởng thành mà không qua một trường lớp sáng tác nào.

55 NĂM NHÌN LẠI MỘT VỞ DIỄN

Ngày 5-8-1964, Đế quốc Mỹ hung hăng dùng không quân đánh phá miền Bắc nước ta. Vinh là một trong những trọng điểm đã diễn ra các trận đánh ác liệt. Những “thần sấm”, “con ma”, biểu tượng sức mạnh của không lực Hoa Kỳ đã bị quân dân thành phố đỏ bắn rơi tan tác ngay từ trận đầu.

HÁT DÂN CA CHO BÁC HỒ NGHE

Mùa đông năm 1965, hai đoàn Văn công Nghệ An & Hà Tĩnh ra Hà Nội dự liên hoan Ca Múa Nhạc chống Mỹ cứu nước “Tiếng hát át tiếng bom”. Nhân dịp này, văn phòng Phủ Chủ Tịch mời một số diễn viên hai đoàn tới thăm Bác & hát cho Bác nghe những giai điệu quê hương.